HÃY TỈNH THỨC

Thứ Ba, ngày 12 tháng 8 năm 2014


Nhìn

Khi tôi nhìn những con đường đầy những bông hoa dại, tôi lo ngại đám cỏ ấy sẽ phá đi mảnh vườn của mình.
Đám trẻ thì lại tìm hái những bông hoa ấy tặng mẹ và vui đùa với những bông cỏ may...

Khi tôi gặp một kẻ say khướt đang mỉm cười, tôi chỉ ngửi thấy mùi rượu và sự kinh tởm, những kẻ khiến tôi phải quay mặt.
Nhưng đám trẻ của tôi thì nhìn và mỉm cười lại với họ.

Khi tôi nghe những đoạn nhạc mà mình thích tôi chẳng để tâm chút gì, chỉ ngồi lì và lắng nghe.
Đám trẻ nhà tôi lại nhún nhảy theo nhịp điệu, hát to lên dù chỉ với những lời mà chúng tự nghĩ ra.

Khi gió thổi qua mặt, tôi thu người lại, bực mình vì chúng làm rối mái tóc của mình và những bước chân thêm khó khăn.
Lũ trẻ thì nhắm mắt lại, dang hai tay như bay lên cùng với chúng, sau đó thì phá lên cười.

Khi tôi gặp một vũng bùn, tôi cố bước qua nhanh, lo sợ chúng sẽ làm bẩn giày và vấy lên những tấm thảm.
Đám trẻ thì ngồi quanh lại, chúng cố xây các đập nước, các dòng sông và nô đùa với những con giun.

Khi cầu nguyện, tôi luôn mong Chúa sẽ ban cho mình nhiều thứ.
Lũ trẻ thì khẽ nói: "Chúa ơi, cám ơn vì đã cho con đồ chơi và nhiều bạn bè. Con cũng chưa muốn lên Thiên đàng với Người vì con nhớ ba và mẹ con lắm!"

Phải chăng chính trẻ con mới là những nguời chỉ cho chúng ta cách sống, và có lẽ vì thế những thiên thần luôn ở bên chúng?
Và hãy tận hưởng những quà tặng dù nho nhỏ của cuộc sống. Một ngày nào đó, khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh khắc đích thực của mình!



Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014


GẶP NGƯỜI XƯA
Vạn dặm đâu ngờ lại gặp nhau
Tình xưa tưởng chết thuở gieo cầu
Thêu sầu, em có lơi đường chỉ
Đuổi mộng ta chừ nhụt vó câu.
Cung gãy chân trời khôn bắn nhạn
Sóng dồn đáy biển khó tìm châu
Đành thôi! Ta mất nhau từ đó
Nhắc chuyện ngày xưa lặng cúi đầu.
                
                                 Đinh Vũ Ngọc

Họa :

VẪN TÌNH XƯA
Mỗi độ mưa ngâu lại nhớ nhau,
Từ khi có kẻ rẽ sang cầu.
Mộng mơ ngày ấy thề non nước,
Hẹn ước bây chừ bóng vó câu,
Nhân thế đổi thay lòng hóa đá,
Ân tình nuối tiếc lệ thành châu...
Xin ai đừng nhắc lời cay đắng
Để vẫn nhìn nhau tựa thuở đầu...

Thứ Năm, ngày 10 tháng 7 năm 2014

TÌNH YÊU & CẢM THÔNG



tình yêu và cảm thông
***

Một du khách người Đức đến thăm khu du tích thần bí. Hình như anh ta đang rất tức giận vì một lý do nào đó. Anh ta tháo giày ra, vứt vào góc tường và đẩy mạnh cửa, rồi bước vào và thể hiện sự thành kính của mình dành cho thần thánh.

Vị thần nói: “Không, ta không thể đón nhận lời chào của ngươi được. Trước tiên ngươi hãy xin lỗi cánh cửa và đôi giày kia đã.”

“Ngài có bị sao không?”, người này nói, “Xin lỗi cánh cửa và đôi giày? Tại sao? Chúng có phải là vật sống không?”

Vị thần đáp: “Khi ngươi vứt mạnh đôi giày và xô mạnh cánh cửa thì ngươi đã xem chúng như những vật sống rồi, ngươi đã xem chúng như là kẻ thù của ngươi vậy. Ngươi đến xin lỗi chúng rồi ta sẽ nói chuyện với ngươi, nếu không ta sẽ không bao giờ nói chuyện ngươi cả.”

Anh ta nghĩ về chặng đường dài từ Đức đến để gặp vị thần, lẽ nào chuyến đi này trở thành vô nghĩa chỉ vì một việc cỏn con. Thế nên anh ta khoanh tay trước đôi giày và nói:

“Này bạn của tôi, hãy tha lỗi cho thái độ sai lạc của tôi nhé.” Với cánh cửa thì anh ta nói:

“Tôi xin lỗi nhé. Tôi đã xô bạn quá mạnh trong khi đang tức giận.”

Trong hồi ký của mình, anh ta đã viết rằng, thoạt tiên anh ta cảm thấy rất buồn cười về việc này, nhưng sau khi thực hiện xong lời xin lỗi của mình thì anh ta đã phải sửng sốt, anh ta cảm thấy trong lòng rất thanh thản, rất bình an.

Sau lời xin lỗi, anh ta bước vào và ngồi bên cạnh vị thần. Vị thần bật cười:

“Được rồi đấy. bây giờ ta có thể trò chuyện với nhau. Giờ ngươi đã có một chút tình yêu và sự cảm thông rồi. Thậm chí ngươi có thể rất cảm thông vì ngươi đang vui sướng trong lòng.”




Thứ Năm, ngày 03 tháng 7 năm 2014


LỜI CHIẾC LÁ VÀNG
&&&
Chiều nay một chiếc lá vàng
Chao nghiêng nhoẻn miệng chào nàng nụ xanh:
Chào em ở lại còn anh
Về cùng đất Mẹ-nhường cành cho em,
Bao giờ duyên khởi trùng duyên
Nắm tay ta ghé lại miền nhân gian!




Thứ Tư, ngày 25 tháng 6 năm 2014



LỜI CỦA GIÓ
 Ta đã bay đi từ muôn trùng hư ảo
Để đến với muôn trùng hư ảo
Ta đã bay đi từ những đổ vỡ bất toàn
Để đến với đổ vỡ bất toàn.
Hỡi trăng! Hỡi sao!
Sự lấp lánh chiếu soi của ngươi
Hư vô không hề biết
Mà người mẹ đất cũng không hề biết
Rồi mây đen lại ùn ùn kéo tới
Rồi ngã mạn, kiêu căng ùn ùn kéo tới
Rồi thời gian sẽ nghiền nát ngươi
Rồi thời gian cũng sẽ chẻ vụn đôi cánh của ta.
Có những cổ thành đi vào hoang phế
Có những lịch sử liệt oanh
được xây dựng bởi xương trắng và sọ người
Bởi sự ngu si, bạo tàn và hủy diệt
Ta không có vinh quang
Mà ngươi cũng không có vinh quang
Đều là sự hiện hữu rỗng không
Có đó và mất đó,
Đều là trò chơi ảo hóa
Của thần Sinh và thần Tử
Chúng hý lộng và cười cợt.
Sự khôn ngoan của đất trời từ sơ thủy
Rồi hang thẳm Ragù nuốt chửng
Cũng bị đổ vỡ nuốt chửng
Cũng bị hư vô nuốt chửng
Còn lại những kí hiệu vô nghĩa
Còn lại những ẩn số tối tăm và khó hiểu
Còn lại hạt bụi, sương hay giọt lệ
Nó lăn tròn và tan đi
Ta tan đi và ngươi cũng tan đi
Vô tăm vô tích ….
   
                                 (Trích Từ  MỘT CUỘC ĐỜI- MỘT VẦNG NHẬT NGUYỆT)




Thứ Bảy, ngày 07 tháng 6 năm 2014

                           
t ự   v ấ n  



Từ độ quen nhau qua sắc tướng,
Và nghe tấu khúc nhạc vô thường,
Miên man với giác tình tơ tưởng,
Đắm đuối cùng em chốn đoạn trường.
Rong đuổi nhân duyên ba cõi hiện,
Tầm cầu danh sắc tự mình vương.
Như Lai sáu nẻo hằng đưa dẫn…
Tai mắt ta đâu để lạc đường???


18 - 10 - 2008