HÃY TỈNH THỨC

Thứ Hai, ngày 13 tháng 6 năm 2016

VỖ TAY TRẮNG NỢ TANG BỒNG


TRỞ VỀ CÕI RONG CHƠI
 Ta trở về đây Em biết chưa?
 Chừ thôi đợi nắng, vắng cơn mưa.
Công danh sạch nợ lòng thanh thản
Thế sự đi vào cổ tích xưa...

Ta vẫn còn đây Em biết không?

Bao năm ngụp lặn giữa dòng sông...

Hai bờ vinh- nhục chừng tan biến
Ta hiện nguyên hình cõi sắc- không

Ta hát vang lừng đêm nguyệt mộng...

Rằng nay trắng nợ chốn tang bồng.

Em ơi hãy đến cùng ta nhé!
Thả bước về chơi với mục đồng...

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 5 năm 2016

MÙA HẠ


CHỈ LÀ MỘNG ẢNH
Hạ đã về hỏi đâu dấu chân Em?
Mà có kẻ chong đèn đêm chờ đợi...!
Dáng Xuân nào trong hư ảo qua đi...
Để lại ta chút tình si vô thức.
Hạt giống nào rạo rực hóa thành cây?
Che nắng hạ mát tháng ngày oi bức.
Ta tận tụy cho một thời chờ chực
Tưới hoa tình xanh mãi nụ hồng xuân...
Ai như thể Em trên từng mây trắng?
Tựa cánh diều giỡn nắng hạ chiều nay.
Ta chợt nhận giữa tầng không mông quạnh...
Em và ta - Đôi mộng ảnh vô thường...

Thứ Ba, ngày 02 tháng 2 năm 2016

THƠ HỌA


Thơ mời họa:

NỤ HƯƠNG NGẦN
Nắng đổ bên đời rực sắc xuân, 
Tình ươm rạng rỡ nét hương ngần.
Em về gió quyện vương ngời mắt
Kẻ đến mây vờn luyến mhịp chân.
Mấy dặm xa mờ duyên vẫn tụ
Bao đường cách biệt ý luôn gần.
Nghe chiều vọng thoảng hồi chuông nguyện
Ngỡ nụ ai cười vỡ trước sân !
Dạ Vũ
Họa vận: NỤ HƯƠNG XUÂN
Ta chừ độ tuổi đã tàn xuân,
Đầu bạc, răng long, dạ trắng ngần.
Dẫu sắc ru tình theo thế tục,
Nhưng hồn giữ ý nhập thiên chân.
Hoa thơm thương gởi về nơi la 
Khúc nhớ thân trao đến kẻ gần.
Em có nghe Xuân cười khúc khích
Vờn trêu khách mộng tận ngoài sân
Tâm Duyên

Thứ Ba, ngày 19 tháng 1 năm 2016

TỈNH GIÁC



CHỪNG NHƯ QUÊN MÌNH

Ai có biết từ đâu ta hiện diện?
Mấy mươi năm dốc cạn chén vui sầu.
Ai đếm được màu thời gian in dấu
Trên mái đầu bao sợi tóc còn xanh.


Khoe sắc xuân những cành mai rực rỡ,
Từng trở trăn bao giá lạnh mùa đông!
Ai hạnh phúc chẳng từng chưa hệ lụy
Tình yêu nào không trắc trở trái ngang
Trong vinh quang ẩn chứa nhục bẽ bàng
Câu chuyện đời trùng trùng mang mang khởi...


Ta tìm chi giữa thế giới vô thường?
Đem hư ảo dệt màn sương óng ánh
Rồi khóc cười- Rồi đấu tranh- Quên sống,
Đánh mất mình đổi ảo vọng tương lai...!



Thứ Ba, ngày 12 tháng 1 năm 2016

MỘT CÕI ĐI VỀ



MỘT CÕI ĐI VỀ
Thấm thoát thời gian tựa vó câu,
Trăm năm cuộc lữ phỏng bao lâu
Chòng chành hồn lướt dòng sanh tử...
Lảo đảo thân trôi chốn bể dâu...
Hạnh phúc nào từng không hệ lụy,
Khổ đau nào trải chẳng cơ cầu.
Mộng và thực có còn ai thấy?
Một cõi đi về...
                      - Hỏi ở đâu???



Chủ Nhật, ngày 20 tháng 12 năm 2015

GIÁNG SINH



VỌNG ĐÊM GIÁNG SINH

“Nhớ thuở nọ,
Những cây đinh lề luật
Đã treo Người 
Trên trời xanh Do Thái
Tôi đâu thấy sau Người cây Thánh giá
Chỉ thấy Người sừng sững giữa muôn sao”
(Từ Duy)
Còn đêm nay,
Bên cạnh Người
Bao linh hồn lao xao cứu rỗi.
Tôi cũng tìm tôi
Có chăng mình đứng cạnh,
Jesus Chrirst- Đấng cứu chuộc loài người ?
Ồ, nào phải !
Đó là hàng thánh thiện...
Còn tôi,
Tội lỗi dẫy đầy,
Thượng Đế đã hủy đày,
Từ chuyến thuyền Nô- E thuở nọ.

Tôi lại ngước nhìn 
Anh sao đêm nào rực sáng 
Như ánh mắt em đang ngạo nghễ cười:
- Ngươi là người vô đạo,
Đồng lõa Lu-xi-Phe
-Ồ, không Em ơi,
Anh bị đọa đày quá sớm,
Ngay từ thuở Tổ phụ A Dong.
Và hôm nay,
Anh gọi về ơn cứu chuộc.
Nhưng Em hỡi,
Con người qua thế kỷ hai mươi,
Vườn Địa đàng lạc lối quá xa...!
Và những cây đinh lề luật
Đóng sâu ta vào Thập Tự giá !

Đêm nay, 
Người tìm ta
Và cũng tìm Người...
Nhưng Người đâu chẳng thấy?
Chỉ còn cây Thập Tự
Thay cho Người sừng sững giữa muôn sao...

Thứ Hai, ngày 23 tháng 11 năm 2015

NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM






CHUYẾN ĐÒ CUỐI

Chuyến đò tri thức vẫn đầy vơi
Sĩ tử đến đi giữa cuộc đời,
Lớp lớp tuổi thơ thành kẻ sĩ...
Đò mình chuyến cuối lặng lờ trôi...