HÃY TỈNH THỨC

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 4 năm 2015



Cùng Chúa sống lại

Những sợi nắng trên cao
Làm lao xao bụi trần.
Ta và Em phân thân 
Hạt bụi nào hóa kiếp?
Hay duyên nghiệp hiện hình
Bởi mê tình đắm say?


Em nhân ảnh hao gầy,
Ta vơi đầy thân phận,
Đời mê mờ chân ảo...
Chúa trên cao có rõ:
Thuở Địa đàng bỏ ngõ,
Lời đá cuội nhỏ to
Đời tự do thân phận...

Chúa hà chi hơi ấm
Và treo đời trái cấm
Để phạm tội dấn thân
Để bụi trần hóa kiếp?

Ta- Em đều tội nghiệp
Ta- Em đều thua thiệt!
Cùng nhau mãi miệt mài,
Tìm vô vọng ngày mai...!
Quá khứ và tương lai.
Quãng đường dài vô tận...

Chúa sống lại giữa trần
Vì thương đời lận đận
Xin Em đừng bâng khuâng
Ta chừ thôi phân vân,
Hãy một lần sống lại
Cuộc thắng bại sá gì...!

Phục Sinh 2015



Thứ Hai, ngày 30 tháng 3 năm 2015


NHỨT TIẾU TÂN XUÂN
Đâu đợi Xuân về mới thấy xuân
Vì chưng rằng cảnh chẳng vui buồn.
Lòng trần dan díu dù ngưng đọng
Thế sự thăng trầm vẫn chảy tuôn.
Khắc khoải đời kia từ ý buộc,
An vui cảnh nọ tự tâm buông.
Tình yêu, thù hận và còn mất
Một nụ cười Xuân tan biến luôn...


Chủ Nhật, ngày 08 tháng 3 năm 2015


Nhân kỷ niệm Ngày Quốc tế Phụ nữ, tôi chợt nhớ đến câu chuyện LÒNG MẸ:
Một cô bé hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, làm thế nào để thấy được lòng mẹ?
- Mẹ không biết, nhưng con có thể nhìn vào mắt mẹ cũng có thể thấy được cái gì đó !
Cô bé chăm chú nhìn thật sâu vào mắt mẹ, và bỗng cô bé reo lên:
- A ! Con đã thấy được LÒNG MẸ rồi! Trong ấy có một cô bé nhỏ xíu, cô bé ấy chính là CON mẹ à.
Xin chúc cho tất cả những người phụ nữ đều có lòng bao dung, độ lượng, luôn là những người mẹ, người vợ, người chị, người em, người con, ...biết yêu thương mọi người.

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 2 năm 2015


ĐÓN XUÂN
-----
Khói sương lãng đãng buổi đông tàn,
Thấp thoáng kìa Xuân đã bước sang.
Giũa chốn trần ai đầy mộng mị,
Nơi dòng thế sự lắm gian nan.
Cuộc cờ thắng bại người chen chúc,
Chung rượu tỉnh say kẻ rộn ràng!
Ta nổi bồng bềnh trên ảo ảnh...
Tùy duyên hiển lộ đón Xuân sang.



Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

Con Chim Trong Bàn Tay

Người Ba Tư có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau:
Ngày xưa, tại quảng trường của một thành phố nọ, có một nhà hiền triết xuất hiện và tuyên bố giải đáp được tất cả mọi thắc mắc của bất cứ ai đến vấn kế.
Một hôm, giữa đám người đang say mê lắng nghe nhà hiền triết, có một mục tử từ trên núi cao đến. Nghe tiếng đồn về sự thông thái và khôn ngoan của nhà hiền triết, anh muốn chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và nhất là để hạ nhục nhà hiền triết giữa đám đông.
Anh tiến đến gần nhà hiền triết, trong tay bóp chặt một con chim nhỏ. Anh đặt câu hỏi như sau:
"Thưa ngài, trong tay tôi có cầm một con chim. Ngài là bậc thông thái biết được mọi sự. Xin ngài nói cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay sống hay chết?"
 Nhà hiền triết biết đây là một cái bẫy mà người mục tử tinh ranh đang giăng ra.
 Nếu ông bảo rằng con chim đang còn sống, thì tức khắc người mục tử sẽ bóp cho nó chết trước khi mở bàn tay ra. Còn nếu ông bảo rằng con chim đã chết thì lập tức con người khôn ranh ấy sẽ mở bàn tay ra và con chim sẽ bay đi.
 Sau một hồi thinh lặng, trước sự chờ đợi hồi hộp của đám đông, nhà hiền triết trả lời:
"Con chim mà ngươi đang cầm trong tay ấy sống hay chết là tùy ở ngươi. Nếu ngươi muốn cho nó sống thì nó sống, nếu ngươi muốn cho nó chết thì nó chết". 
Hạnh phúc hay đau khổ trong mỗi người như con chim trong tay mục tử, muốn có thì có muốn không thì không...