HÃY TỈNH THỨC

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

HÃY SỐNG NGAY NƠI MÌNH ĐANG CÓ MẶT.


Có hai người bạn cùng rủ nhau đi nghỉ mát ở một bãi biển nọ.Tối đến họ cắm trại nơi bãi biển và cùng chui vô lều để ngủ.Khoảng hai giờ sáng, một người chợt thức giấc và nhìn lên bầu trời, thấy đầy sao. Người nọ bèn gọi bạn mình dậy và hỏi:
- Nhìn lên trời, bạn thấy gì ?
- Ồ, đầy sao sáng và trong xanh. Thật tuyệt vời!
Người nọ hỏi tiếp:
- Còn thấy gì nữa không?
- Bầu trời bao la, thăm thẳm, không một gợn mây.
- Bạn còn thấy gì nữa?
- So với muôn vạn vì tinh tú và cái vô hạn của vũ trụ, mình thấy mình thật nhỏ nhoi quá !
Người nọ hỏi tiếp:
- Bạn còn thấy gì nữa không?
- Thấy cả sự kì diệu của hóa công. Ước gì mình thoát ra khỏi cái hữu hạn này để đi đến chốn vô cùng…!
Người kia hỏi lại bạn mình:
- Thế bạn có thấy gì không?
- Tôi thấy cái lều của mình bị ai đánh cắp mất rồi!
- …? ? ?...
Thế đấy ! Có khi con người giong ruổi theo những điều cao xa, to tát…mà quên đi cái hiện thực ngay trước mắt. Mãi đuổi bắt và tầm cầu…Ăn mà quên mất mình đang ăn, uống mà quên mất mình đang uống… Con người tự ĐÁNH MẤT MÌNH, tự vong thân ra khỏi thực tại đang là…
Hãy TÌM LẠI TA…?
Ta là ai giữa đời
Thế giới thực hay mơ?
Mà nhởn nhơ sống chết
Mà mê mệt trở trăn
Có đánh lừa ta chăng
Mà nói rằng hạnh phúc...?
Có thực phải là mình
Mà tử sinh chẳng biết
Mà tồn diệt chẳng hay.
Đắm say với duyên đời
Đổi dời thân tứ đại...
Chìm nổi mãi tháng ngày
Nhớ đâu mình là ai???!
Hôm qua và ngày mai...
Cái hình hài trôi lăn...
Giòng luân hồi ngụp lặn.
Còn ngay đây hỏi rằng:
Ta là ai biết chăng???


Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

BẾN BỜ NƠI NAO ?



Ngắm nhìn thế sự dần trôi
Cuộc ta như thể mây trời lửng lơ
Gió đi ai biết phương chờ
Người đi ai biết bến bờ là đâu?



Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

THƠ HỌA



(Họa bài TÌM ĐÂU TRI KỶ
               Của Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc)
ĐUỐC LÒNG VẪN CHÁY
Thế gian đâu kẻ đặng đi tìm...
Đối ẩm ta chừ luận cổ kim?
Nhớ Bá thuở xưa rơi phím nhạc,
Thương mình từ lúc bặt tin chim,
Trăm năm đắm mộng dài bao tá?
Một kiếp phù sinh quá nửa chìm !
Xuân... hạ...thu...đông...trời nối tiếp...
Đuốc lòng vẫn cháy suốt trong tim.




Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

VỖ TAY TRẮNG NỢ TANG BỒNG


TRỞ VỀ CÕI RONG CHƠI

 Ta trở về đây Em biết chưa?
 Chừ thôi đợi nắng, vắng cơn mưa.
Công danh sạch nợ lòng thanh thản
Thế sự đi vào cổ tích xưa...

Ta vẫn còn đây Em biết không?

Bao năm ngụp lặn giữa dòng sông...

Hai bờ vinh- nhục chừng tan biến
Ta hiện nguyên hình cõi sắc- không

Ta hát vang lừng đêm nguyệt mộng...

Rằng nay trắng nợ chốn tang bồng.

Em ơi hãy đến cùng ta nhé!
Thả bước về chơi với mục đồng...

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

MÙA HẠ


CHỈ LÀ MỘNG ẢNH
Hạ đã về hỏi đâu dấu chân Em?
Mà có kẻ chong đèn đêm chờ đợi...!
Dáng Xuân nào trong hư ảo qua đi...
Để lại ta chút tình si vô thức.
Hạt giống nào rạo rực hóa thành cây?
Che nắng hạ mát tháng ngày oi bức.
Ta tận tụy cho một thời chờ chực
Tưới hoa tình xanh mãi nụ hồng xuân...
Ai như thể Em trên từng mây trắng?
Tựa cánh diều giỡn nắng hạ chiều nay.
Ta chợt nhận giữa tầng không mông quạnh...
Em và ta - Đôi mộng ảnh vô thường...

MÙA HẠ


CHỈ LÀ MỘNG ẢNH
Hạ đã về hỏi đâu dấu chân Em?
Mà có kẻ chong đèn đêm chờ đợi...!
Dáng Xuân nào trong hư ảo qua đi...
Để lại ta chút tình si vô thức.
Hạt giống nào rạo rực hóa thành cây?
Che nắng hạ mát tháng ngày oi bức.
Ta tận tụy cho một thời chờ chực
Tưới hoa tình xanh mãi nụ hồng xuân...
Ai như thể Em trên từng mây trắng?
Tựa cánh diều giỡn nắng hạ chiều nay.
Ta chợt nhận giữa tầng không mông quạnh...
Em và ta - Đôi mộng ảnh vô thường...

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

THƠ HỌA


Thơ mời họa:

NỤ HƯƠNG NGẦN
Nắng đổ bên đời rực sắc xuân, 
Tình ươm rạng rỡ nét hương ngần.
Em về gió quyện vương ngời mắt
Kẻ đến mây vờn luyến mhịp chân.
Mấy dặm xa mờ duyên vẫn tụ
Bao đường cách biệt ý luôn gần.
Nghe chiều vọng thoảng hồi chuông nguyện
Ngỡ nụ ai cười vỡ trước sân !
Dạ Vũ
Họa vận: NỤ HƯƠNG XUÂN
Ta chừ độ tuổi đã tàn xuân,
Đầu bạc, răng long, dạ trắng ngần.
Dẫu sắc ru tình theo thế tục,
Nhưng hồn giữ ý nhập thiên chân.
Hoa thơm thương gởi về nơi la 
Khúc nhớ thân trao đến kẻ gần.
Em có nghe Xuân cười khúc khích
Vờn trêu khách mộng tận ngoài sân
Tâm Duyên

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

TỈNH GIÁC



CHỪNG NHƯ QUÊN MÌNH

Ai có biết từ đâu ta hiện diện?
Mấy mươi năm dốc cạn chén vui sầu.
Ai đếm được màu thời gian in dấu
Trên mái đầu bao sợi tóc còn xanh.


Khoe sắc xuân những cành mai rực rỡ,
Từng trở trăn bao giá lạnh mùa đông!
Ai hạnh phúc chẳng từng chưa hệ lụy
Tình yêu nào không trắc trở trái ngang
Trong vinh quang ẩn chứa nhục bẽ bàng
Câu chuyện đời trùng trùng mang mang khởi...


Ta tìm chi giữa thế giới vô thường?
Đem hư ảo dệt màn sương óng ánh
Rồi khóc cười- Rồi đấu tranh- Quên sống,
Đánh mất mình đổi ảo vọng tương lai...!



Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

MỘT CÕI ĐI VỀ



MỘT CÕI ĐI VỀ
Thấm thoát thời gian tựa vó câu,
Trăm năm cuộc lữ phỏng bao lâu
Chòng chành hồn lướt dòng sanh tử...
Lảo đảo thân trôi chốn bể dâu...
Hạnh phúc nào từng không hệ lụy,
Khổ đau nào trải chẳng cơ cầu.
Mộng và thực có còn ai thấy?
Một cõi đi về...
                      - Hỏi ở đâu???



Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

GIÁNG SINH



VỌNG ĐÊM GIÁNG SINH

“Nhớ thuở nọ,
Những cây đinh lề luật
Đã treo Người 
Trên trời xanh Do Thái
Tôi đâu thấy sau Người cây Thánh giá
Chỉ thấy Người sừng sững giữa muôn sao”
(Từ Duy)
Còn đêm nay,
Bên cạnh Người
Bao linh hồn lao xao cứu rỗi.
Tôi cũng tìm tôi
Có chăng mình đứng cạnh,
Jesus Chrirst- Đấng cứu chuộc loài người ?
Ồ, nào phải !
Đó là hàng thánh thiện...
Còn tôi,
Tội lỗi dẫy đầy,
Thượng Đế đã hủy đày,
Từ chuyến thuyền Nô- E thuở nọ.

Tôi lại ngước nhìn 
Anh sao đêm nào rực sáng 
Như ánh mắt em đang ngạo nghễ cười:
- Ngươi là người vô đạo,
Đồng lõa Lu-xi-Phe
-Ồ, không Em ơi,
Anh bị đọa đày quá sớm,
Ngay từ thuở Tổ phụ A Dong.
Và hôm nay,
Anh gọi về ơn cứu chuộc.
Nhưng Em hỡi,
Con người qua thế kỷ hai mươi,
Vườn Địa đàng lạc lối quá xa...!
Và những cây đinh lề luật
Đóng sâu ta vào Thập Tự giá !

Đêm nay, 
Người tìm ta
Và cũng tìm Người...
Nhưng Người đâu chẳng thấy?
Chỉ còn cây Thập Tự
Thay cho Người sừng sững giữa muôn sao...

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM






CHUYẾN ĐÒ CUỐI

Chuyến đò tri thức vẫn đầy vơi
Sĩ tử đến đi giữa cuộc đời,
Lớp lớp tuổi thơ thành kẻ sĩ...
Đò mình chuyến cuối lặng lờ trôi...






Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

VUI ĐỜI THƯỜNG

NÀNG THƠ GỌI TỈNH
Ta lắc lay giữa hai bờ sinh- tử
Thả tâm tình theo cuộc lữ đi hoang...
Ta đang trôi giữa thiên đàng- địa ngục:

Chốn trần gian bước xiêu vẹo ngã nghiêng...

Ta đang mơ giữa hai miền chân- ảo
Bởi lối mòn điên đảo tự ngàn xưa,
Đâu hằng hữu- vô thường nào hay biết?
Chọn ghét- thương cứ mải miết quên mình...
***
Ta chập chờn giữa tỉnh- say- mộng- thực...
Chợt bóng hình tâm thức hiện nguyên sơ,
Và cả Em- Ồ, nàng thơ kiều diễm !
Cất tiếng chào- Em mỉm nụ chân như.
***
Cõi ta bà kinh thư ta xếp lại,
Vui đời thường ca xang...xự... hát rong...

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM.



XIN CHÚC CHO TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ VN ĐƯỢC TÌM THẤY AN BÌNH VÀ NIỀM VUI TRONG CUỘC SỐNG !



Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

HẠT BỤI LUÂN HỒI

Cảm ơn Em- Chút tình đời lãng đãng
Dẫu đồng sang nhưng dị mộng Em ơi,
Bởi CÓ và KHÔNG, bởi YÊU và GHÉT…
Như cặp phạm trù PHI- THỊ nhị nguyên.

Ta và Em, hai chuyến thuyền khác bến
Chỉ đôi lần tan hợp giữa dòng sông.
Em và Ta như giấc mộng ảo huyền
Dập dềnh trôi trên thuyền đời điên đảo!

Ta luân hồi nỗi đau bao thế hệ
Tự dìm mình lịm chết chốn mê cung.
Em vẫy vùng nơi biển đời dậy sóng
Chịu vui buồn với tiếng vọng khen chê
Cả Ta, Em lạc đường về quê cũ,
Trên dặm trường chịu sinh diệt vong thân…

Em - Ta -
Hạt bụi trần lơ lửng giữa hư không…
Hóa kiếp người ĐẮM MỘNG mới long đong!
Gặp nhau đây bởi tròn vòng duyên khởi,

Giữa đời thường MÊ - TỈNH hỏi ai hay ?


Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

TỈNH NHỮNG CƠN SAY


Thôi say
Kể từ rời cõi chân như,
Thân tâm trôi nổi,
 du cư tháng ngày…
Ba hồi tỉnh, bảy hồi say,
Men tình, men rượu,
lắt lay men đơì.
Rắp tâm đặt cược cuộc chơi,
Đỏ đen, điên đảo,
 đầy vơi lụy phiền
Bước chân túy lúy trăm miền,
Tâm kinh cũng tụng,
 tọa thiền cũng tu…
Hai mắt mở tựa như mù,
Đôi tai đắm khúc
 tình ru ngọt lời…
              &
Sáng nay thở chút tàn hơi,
Và yên lặng ngắm đất trời cỏ cây…
Chợt nhiên vắng chất men say,
Ô hay! Hạnh phúc là đây! Mãi tìm…?!

Sắc-Không-Sinh- Tử đều im.


Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015


BUÔNG!
Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô nói:
- Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.
Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc.
Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Đau rồi tự khắc sẽ buông!

Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh nói:
- Thưa thầy con muốn buông vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.
Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!
                                                                                            (Sưu tầm)

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015



Cùng Chúa sống lại

Những sợi nắng trên cao
Làm lao xao bụi trần.
Ta và Em phân thân 
Hạt bụi nào hóa kiếp?
Hay duyên nghiệp hiện hình
Bởi mê tình đắm say?


Em nhân ảnh hao gầy,
Ta vơi đầy thân phận,
Đời mê mờ chân ảo...
Chúa trên cao có rõ:
Thuở Địa đàng bỏ ngõ,
Lời đá cuội nhỏ to
Đời tự do thân phận...

Chúa hà chi hơi ấm
Và treo đời trái cấm
Để phạm tội dấn thân
Để bụi trần hóa kiếp?

Ta- Em đều tội nghiệp
Ta- Em đều thua thiệt!
Cùng nhau mãi miệt mài,
Tìm vô vọng ngày mai...!
Quá khứ và tương lai.
Quãng đường dài vô tận...

Chúa sống lại giữa trần
Vì thương đời lận đận
Xin Em đừng bâng khuâng
Ta chừ thôi phân vân,
Hãy một lần sống lại
Cuộc thắng bại sá gì...!

Phục Sinh 2015



Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015


NHỨT TIẾU TÂN XUÂN
Đâu đợi Xuân về mới thấy xuân
Vì chưng rằng cảnh chẳng vui buồn.
Lòng trần dan díu dù ngưng đọng
Thế sự thăng trầm vẫn chảy tuôn.
Khắc khoải đời kia từ ý buộc,
An vui cảnh nọ tự tâm buông.
Tình yêu, thù hận và còn mất
Một nụ cười Xuân tan biến luôn...


Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015


Nhân kỷ niệm Ngày Quốc tế Phụ nữ, tôi chợt nhớ đến câu chuyện LÒNG MẸ:
Một cô bé hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, làm thế nào để thấy được lòng mẹ?
- Mẹ không biết, nhưng con có thể nhìn vào mắt mẹ cũng có thể thấy được cái gì đó !
Cô bé chăm chú nhìn thật sâu vào mắt mẹ, và bỗng cô bé reo lên:
- A ! Con đã thấy được LÒNG MẸ rồi! Trong ấy có một cô bé nhỏ xíu, cô bé ấy chính là CON mẹ à.
Xin chúc cho tất cả những người phụ nữ đều có lòng bao dung, độ lượng, luôn là những người mẹ, người vợ, người chị, người em, người con, ...biết yêu thương mọi người.